đề bài : tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với nhân vật trong truyện ngụ ngôn mà em đã được học

Question

đề bài : tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với nhân vật trong truyện ngụ ngôn mà em đã được học

in progress 0
Cora 2 tháng 2021-10-20T02:05:19+00:00 1 Answers 4 views 0

Answers ( )

    0
    2021-10-20T02:06:58+00:00

    Xin chào tất cả các loài động vật, cỏ cây hoa lá…Mình là gà con. Mẹ mới sinh ra mình được một tháng nhưng mình thấy mọi thứ đều đẹp đẽ biết bao. Lúc còn ở trong trứng, được mẹ gà ngày ngày ấp ủ, mình cứ nghĩ mình là cao quý nhất. Nhưng từ lúc ra ngoài cuộc sống, mình đã học tập được rất nhiều, song các bạn biết không, có người còn tự cao tự đại hơn mình. Mình xin kể cho các bạn nghe câu chuyện về chú ếch «quen ngồi đáy giếng» một người bạn mình mới gặp hôm qua.

    Chả là chú ếch vốn quen sống trong giếng nọ, xung quanh chỉ có vài con nhái, cua, ốc bé nhỏ nên hàng ngày ếch cứ kêu vang ồm ộp khiến các con vật nhỏ kia hoảng sợ, ếch được thế tự đắc, mình là chúa tể.

    Ở dưới đáy giếng nhìn lên, ếch chỉ thấy một khoảng trời rất nhỏ, ếch thường nói bằng giọng coi thường, tưởng gì, hóa ra trời cũng chỉ bằng cái vung thôi. Đến con cóc xấu xí còn có thể làm tới cậu ông trời được chẳng lẽ ta lại chỉ bằng thứ cóc xấu xí ấy sao. Và ếch mong có ngày vượt qua miệng giếng.

    Ngày hôm qua trời mưa tầm tã, đến ngập tràn cả giếng. Lúc tạnh, cũng là lúc tôi vươn đôi cánh ngắn ngủi chạy một mạch ra vườn. Không ngờ vừa ra đến thành giếng, tôi bỗng nghe tiếng quát to.

    Này con vật kia, ngươi tên gì mà gặp ta không hỏi?

    Tôi hốt hoảng toan bỏ chạy nhưng nhìn thấy chú ếch, tôi kịp định thần:

    Em là gà con, xin chào anh ếch nhưng sao anh lớn tiếng vậy?

    Ta là chúa tể muôn loài ngươi không biết hay sao?

    Ồ ra vậy! Tôi nhanh trí nói:

    Vậy nếu anh là chúa tể, anh hãy ra kia quát bác vịt xem nào!

    Tưởng chuyện gì! Hãy giương mắt lên mà xem đây này.

    Anh ếch huênh hoang nhảy tới trước mặt bác vịt xám nhưng chưa kịp cất tiếng nào thì đã bị bác vịt đớp cho túi bụi. May thay anh chạy kịp nên chỉ bị què một chân. Chiều tối hôm qua anh mới gặp tôi nhưng không còn kênh kiệu nữa.

    Thật tôi cứ tưởng! Nên tôi huênh hoang quá, đâu ngờ mình cũng chỉ là người hiểu biết nông cạn mà thôi. Bây giờ tôi mới hiểu người ta luôn phải học tập không ngừng để mở rộng tầm hiểu biết của mình, không bao giờ được chủ quan, kiêu ngạo. Các bạn trẻ hãy nhớ lấy, đừng để như mình, đi đâu cũng người đời chê “ếch ngồi đáy giếng”.

Leave an answer

Browse

35:5x4+1-9:3 = ? ( )