Hãy kể lại 1 kỉ niệm khó quên trong buổi tựu trường đầu tiên. Giúp mk vs ạ

Question

Hãy kể lại 1 kỉ niệm khó quên trong buổi tựu trường đầu tiên. Giúp mk vs ạ

in progress 0
Jade 2 tháng 2021-10-09T12:30:40+00:00 2 Answers 7 views 0

Answers ( )

    0
    2021-10-09T12:32:19+00:00

    Giờ đây tôi đã lớn, đã là một học sinh lớp 7 của trường trung học cơ sở. Nhưng chưa bao giờ, tôi quên được những kỉ niệm của ngày tựu trường đầu tiên vào lớp Một. Nhất là khi mùa thu đang đến, lòng tôi lại nao nức, xốn xang, những kỉ niệm nhẹ nhàng, mà đậm đà, sâu sắc.

    Buổi mai hôm ấy, một buổi mai trời đẹp. Những đám mây trôi hững hờ khẽ đùa nghịch trên không trung. Những cơn gió nhẹ nhàng thổi quanh những cây bên đường. Những chiếc lá vàng lượn vài vòng ở trên không, rồi nhẹ nhàng theo cơn gió chạm mặt đất. Xào xạc. Như mọi ngày của trước đây, mẹ vẫn đưa tôi đi học bằng chiếc xe đạp cũ này. Nhưng, hôm nay lại có nhiều đổi khác. Tất cả đều thay đổi một cách ngỡ ngàng. Từ bầu trời, đến cái cây hay ngôi nhà ven đường, dường như đều thay đổi. Tôi cảm thấy như vậy. Và bỗng nhận ra rằng, trong lòng tôi dường như có một cảm giác nào đó, khó tả. Cảm giác như mình đang thay đổi, để bước vào một thế giới màu nhiệm khác, to lớn hơn, đẹp đẽ hơn nhưng cũng xa lạ hơn.

    Cuối cùng cánh cổng trường cấp một cũng hiện ra trước mắt tôi. Nó to lớn quá! Tôi ngạc nhiên nhìn cánh cổng. Bên trong kia, mọi người đang tụ tập rất đông, nói cười rộn rã. Và cũng thoáng lác đác vài cô cậu trạc tuổi tôi, nắm chặt tay người thân và chỉ rụt rè nhìn ra quanh mình. Tôi nắm chặt tay mẹ, đi từng bước, từ từ. Sau đó, một cô giáo có mái tóc đen, dài, mặc chiếc áo dài thướt tha, hiền dịu bước đến bên chúng tôi và nói: “Hôm nay là ngày vào lớp 1 đầu tiên của các em, các em hãy cố gắng học tập nhé. Xin cảm ơn các bậc phụ huynh đã quan tâm đến việc giáo dục cho thế hệ trẻ!”. Các phụ huynh vỗ tay rồi thì thầm điều gì đó với con mình. Các bạn xếp hàng trước cửa rồi chuẩn bị đi vào lớp. Tôi ngỡ ngàng. Một bàn tay dịu dàng nắm lấy vai tôi và đẩy tôi về phía các bạn đang đứng. Tôi không hiểu gì vẫn ngơ ngác và sợ hãi, tôi phải xa mẹ… Tôi bật khóc, ngay giữa đám đông. Cô giáo bước xuống nắm tay tôi, dắt vào lớp đưa tôi đến chỗ ngồi của mình. Tôi ngừng khóc, nhìn cô và các bạn nhỏ quanh mình. Rồi tự nhiên tôi thấy mình không còn sợ sệt gì nữa. Một cảm giác mới mẻ tràn đến bên tôi. Tôi thấy mình như chững chạc, lớn hẳn lên vậy. Tôi khoanh tay lên bàn, mở quyển vở và lấy chiếc bút chì chuẩn bị viết bài…

    Những ngày đầu tiên ấy, rồi cũng qua, nhưng nó để lại trong lòng tôi 1 kỉ niệm đẹp mà dường như suốt đời không quên. Những cảm xúc trong sáng, hồn nhiên ấy, tôi luôn để nó trong một góc của trái tim mình, để luôn nhớ về nó. Ngày đầu tiên đi học.

    0
    2021-10-09T12:32:34+00:00

    Trong suốt 8 năm học vừa qua em có rất nhiều kĩ niệm vui,buồn trong trường học nhưng kĩ niêm mà em cảm thấy nó khó quên và đặc biệt nhất là lúc em mới vào ngưỡng cửa tiểu học.

    Hồi lớp một em rất thích viết tay trái , và đã tạo cho mik một thói quen đến khi thầy cô ko để ý thì e lại đổi tay,một hôm cô giáo chủ nhiệm em năm lớp 1 tên là lan cô đang say sưa giảng bài cho các bạn thì em vội chép bài do lúc ấy mình chưa chép xong câu hỏi mà cô ghi ,cô đã phát hiện và tự dưng vẻ mặt em lúc ấy tái và sợ cô đến sẽ đánh trông vẻ mặt cô lúc ấy rất tức giận,nhưng không cô vội đến và nói với cả lớp rằng các em hãy nghe lời cô dạy , đừng vì thói quen xấu mà nó sẽ ảnh hưởng đến khi tay phải ta không viết chữ đẹp , cô đã dạy các em cách cầm bút tay phải rồi phải không ? Cả lớp ùa vào nói đúng vậy ạ , em cúi mặt xuống bàn và cảm thấy như mình chưa thực sự nghe lời cô và đã làm theo thói quen,dần dần về sau các bạn cười to lên nhưng cô thì tới các tiết sau các bạn chăm chú viết nhưng cô đến bên cạnh em để xem từng nét bút ,nét chữ của em và cảm giác như không cho e tái phạm.và dần dần em đã thành thói quen vì thế đến lớp 2 em viết tay phải đã thành thạo và nét chữ rõ ràng hơn . Dù ko còn đc học cô nữa nhưng em vẫn luôn nhớ về kĩ niệm đó và lời cô dạy đã giúp em tiến bộ hơn chữ viết như được tốt hơn.

     Kĩ niệm này thật khó quên và em sẽ ghi nhớ mãi đến tận bây giờ em vẫn luôn như vậy , em sẽ khắc ghi lời dạy của cô và đặt ra mục tiêu cho bản thân trước khi làm một việc gì đó phải cân nhắc kĩ và loại bỏ thói quen xấu để giúp ta tiến bộ hơn.

    Bài văn mik tuy ngắn nhưng có vài gì sai sót bạn bỏ qua nhé.thank

Leave an answer

Browse

35:5x4+1-9:3 = ? ( )