Hãy kể về việc em đã khiến bố mẹ vui lòng ( hơn 2 rưỡimặt giấy ) Giúp mik với ạ <3 Mik cảm ơn nhó~~

Question

Hãy kể về việc em đã khiến bố mẹ vui lòng ( hơn 2 rưỡimặt giấy )
Giúp mik với ạ <3 Mik cảm ơn nhó~~

in progress 0
Adalynn 1 năm 2021-11-13T06:15:27+00:00 2 Answers 5 views 0

Answers ( )

    0
    2021-11-13T06:16:36+00:00

                                                                               Bài có sẵn

    Có một lần, tôi đã làm một việc khiến ba mẹ rất vui lòng. Cảm giác làm được tốt trong lòng thấy vui lắm, vì lúc ấy tôi mới học lớp bốn thôi.

    Hôm đó, một ngày chủ nhật, ánh nắng mặt trời trải khắp không gian chiếu lên những giọt sương còn đọng trên lá cỏ làm nó lung linh như những viên pha lê. Một ngày được nghỉ ngơi thư giản sau một tuần học tập và làm việc vất vã của mọi người. “Một ngày rãnh rỗi mà không đi chơi thì thật là lãng phí thời gian” chỉ nghĩ thôi tôi thấy lâng lâng trong người. Tôi vừa đi ra phòng khách vừa hát “Một ngày mới nắng lên, ta đưa tay chào đón…là…la…lá…lá…la..” thì thấy ba mẹ lăng xăng làm chuyện gì đó, tôi tò mò hỏi “Ba mẹ đang làm gì vậy ạ?” “À! Ba mẹ chuẩn bị đi thăm bạn cũ, đã lâu rồi không còn gặp con à” ba tôi đáp. Mẹ nói với thêm vào “Hôm nay con trông nhà và giúp ba mẹ làm việc nhà nhé! Chiều ba mẹ về có quà cho con”. Nghe mẹ nói xong tôi cảm thấy cụt hứng, những dự định được đi chơi tan biến, chưa làm việc gì mà cảm thấy mệt mỏi. Trước giờ tôi có động tay, động chân vào mấy việc này đâu, có thời gian rảnh là đi chơi với đám bạn nên mệt mỏi là phải rồi.

    Ba mẹ tôi vừa ra khỏi nhà thì lũ bạn tôi chạy ùa vào “Linh ơi! Đi thôi!”, một đứa trong bọn la lên, tôi ngạc nhiên hỏi “Đi đâu?” “Mày không nhớ hôm nay là ngày gì à?” Ngân hỏi lại, nó nhìn cái mặt ngơ ngác của tôi và nói tiếp “Hôm nay là ngày sinh nhật Minh Thư lớp mình đấy” Tôi chợt nhớ ra và nói “Chút xíu nữa là quên mất, cảm ơn các bạn nha”. Tôi mời các bạn vào nhà và nói “Chờ tao một chút, đi thay quần áo”. Bước vào trong nhìn thấy nhà còn bề bộn, dơ bẩn tôi chợt nhớ lời mẹ dặn lúc nãy tôi nghĩ bụng “Chết rồi nhà cửa như thế này làm sao mà đi được, với lại buổi tiệc cũng sắp bắt đầu rồi”. Tôi đắn đo cân nhắc có nên đi hay không, nếu đi thì tất cả việc nhà mẹ giao mình không làm chắc mẹ buồn lắm và mẹ phải bắt tay vào dọn dẹp thì càng vất vả. Còn nếu tôi không đi sinh nhật thì Minh Thư sẽ giận và không chơi với tôi nữa, sinh nhật nó bốn năm mới tổ chức một lần vì nó sinh vào ngày 29/2. Tôi phải làm sao đây…? Một đứa ham chơi như tôi đây mà bỏ lỡ một cuộc vui như vầy thì thật là đáng tiếc. Suy nghĩ một hồi lâu, tôi quyết định ở nhà dọn dẹp nhà cửa. Chạy ra cửa nói với đám bạn là tôi không đi được và gởi lời xin lỗi đến Minh Thư. Có thể nó giận và không chơi với tôi thì cũng một thời gian ngắn thôi, thế nào rồi cũng quay lại, tính Thư trước giờ là như vậy.

    Tôi bắt tay vào công việc. Bắt đầu là phòng ngủ, sắp xếp lại mền, gối cho ngay ngắn, quét dọn phòng sạch sẽ, kéo rèm lên cho nắng sớm vào phòng. Tiếp đến phòng khách phải quét bụi trên tủ, bàn rửa bộ ấm chén uống trà của ba và lau sạch nền gạch. Bước xuống bếp thấy chén đũa ăn sáng còn ngổn ngang trên bàn, một thau đồ mẹ giặt chưa phơi, trên bếp còn bề bộn xoong nồi, tôi hít một hơi dài và bắt tay vào việc. Trước giờ tôi chưa làm việc này nhưng vừa làm vừa nhớ lại lời mẹ dạy, miệng ngân nga câu hát mà công việc đã xong lúc nào không hay. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy mồ hôi của mình chảy như suối vậy, cảm giác mệt mỏi xen lẫn niềm vui. Thành quả lao động của một cô bé luôn lười biếng, ỉ lại ba mẹ, nhiều lúc ba mẹ nói lắm mới giúp, bây giờ làm việc một cách tự giác và hoàn thành rất tốt công việc được giao, trong lòng thấy vui sướng làm sao! Hạnh phúc biết bao! Thật sung sướng khi mình đã chiến thắng bản thân để vượt lên chính mình.

    Khỏi phải nói, chiều đó ba mẹ về, vừa bước vào nhà đã vui cười ba khen “Con gái của ba rất ngoan, biết nghe lời ba mẹ, cảm ơn con rất nhiều” tôi bẽn lẽn “Dạ con đã lớn rồi phải không mẹ”. Mẹ nói “Con mẹ đã lớn rồi, quà của con đây này” vừa nói mẹ vừa lấy trong túi ra một con gấu bông xinh xinh tặng cho tôi “Cảm ơn ba mẹ, con thích lắm”. Mẹ làm cơm chiều thật ngon để đãi tôi vì thành quả lao động của một ngày “làm việc”.

    Sau ngày hôm đó tôi suy nghĩ nhiều về bản thân “Mình có thể làm được nhiều việc hơn thế nữa, tuổi nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình”. Hoàn thành một việc tốt làm cho ba mẹ vừa lòng và mình cũng cảm thấy hạnh phúc nhân lên gấp bội. Về sau tôi làm được nhiều việc hơn, cố gắng giúp đỡ ba mẹ bớt cực nhọc sau những ngày làm việc vất vã. Hôm nay tôi chia sẻ cho các bạn một mốc son trong đời và là một kỹ niệm đẹp làm tôi nhớ mãi.

    0
    2021-11-13T06:17:09+00:00

    Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, gia đình cũng không mấy khá giả, nhưng em lại đam mê vẽ, em vẽ bằng cả nhiệt huyết và niềm đam mê của mình. Không có bút màu, em chỉ vẽ bằng chì trên giấy trắng còn thừa trong tập vở năm ngoái. Những nét thanh đậm khác nhau cũng y như tô màu vậy. Thời gian rảnh dỗi, em không đi chạy nhảy nô đùa cùng mấy bạn trong xóm, em chỉ ngồi vẽ, vẽ những đồ vật xung quanh em, vẽ bố mẹ, vẽ chị gái và cả đám bạn đang chơi. Biết được mong muốn của con gái, bố mẹ em đã tạo điều kiện hết sức để em có thể theo đuổi đam mê của mình, nhưng với điều kiện không được ảnh hưởng tới việc học.

    Từ khi cho em đi học vẽ, bố mẹ làm nhiều hơn, mẹ dậy sớm hơn để chuẩn bị đồ cho phiên chợ sớm kiếm đồng mua rau mua cá. Bố thức khuya hơn để làm cho xong mấy món đồ cho mẹ đem chợ hôm sau. Trên trán bố mẹ hằn thêm nhiều nếp nhăn, đôi bàn tay bố mẹ cũng từ đó mà trai sạn hơn. Thương bố mẹ, em xin được nghỉ học vẽ, nhưng bố mẹ cười và bảo: “thương bố mẹ thì cố gắng học rồi sau này thành họa sỹ giỏi, đưa bố mẹ đi du lịch nhé!”. Vâng, em thương bố mẹ nên em cố gắng học tập hơn, cố gắng vẽ thật đẹp để thực hiện ước mơ bố mẹ đang từng ngày vun đắp.

    Rồi cái ngày mong đợi cũng đã đến, tỉnh tổ chức cuộc thi vẽ. Em được cô giáo đăng ký cho một suất thay mặt toàn trường đi thi. Em chăm chỉ luyện tập hơn cho cuộc thi vẽ, nhưng cũng không bỏ bê chuyện học tập trên lớp. Ngoài thời gian học, em lại lôi giấy bút ra tập vẽ. Đề bài đưa ra là em hãy vẽ lại hình ảnh hạnh phúc nhất của mình. Em đã nghĩ ngay tới bố mẹ, tới gia đình em. Em vẽ bằng cả trái tim mình. Thật bất ngờ, khi em đã đạt giải nhất cuộc thi vẽ toàn tỉnh. Những đêm thức muộn tập tô, tập vẽ cuối cùng cũng được đền đáp. Và hơn hết, niềm tin bố mẹ đặt vào em cũng đã được phần nào đáp trả.

    Hôm nay, trời cao trong xanh, chim hót líu lo. Bố mẹ dắt tay em đến trường nhận giải trước toàn trường. Khi được xướng tên, em nhanh chóng bước lên bục. Những ánh mắt trầm trồ thán phục của bạn bè, ánh mắt trìu mến ngấn nước của bố mẹ, em hạnh phúc vô cùng. Chỉ là một bước khởi đầu nhỏ, nhưng đó lại là động lực rất lớn để em có bàn đạp thực hiện ước mơ.

    Nhìn nụ cười hạnh phúc của bố mẹ, em tự nhủ mình cần phải cố gắng hơn nữa để bố mẹ vui lòng. Vì những bước đi đầu đời của con suôn sẻ là điều bố mẹ mong ước nhất!

    Chúc bạn học tốt

Leave an answer

Browse

35:5x4+1-9:3 = ? ( )