I/. ĐỌC – HIỂU (3 điểm). Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi: Giá trị bản thân khi biết cách cho đi Ngôi sao Hồng

Question

I/. ĐỌC – HIỂU (3 điểm).
Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi:
Giá trị bản thân khi biết cách cho đi
Ngôi sao Hồng Kông Lí Liên Kiệt, trong một lần trả lời phỏng vấn, đã kể câu chuyện của bản thân anh ấy.
Người dẫn chương trình hỏi: “Anh đóng phim, vừa có tiền bạc, lại có danh tiếng, đã quá bận rộn mà sao vẫn không ngừng vất vả bỏ công sức, tiền bạc làm từ thiện? Qua những việc ấy, anh có được niềm vui như thế nào?”.
Lí Liên Kiệt nói: “Thứ cho đi mới là của bạn!”.
Người dẫn chương trình nghi ngờ hỏi: “Chẳng phải thông thường chúng ta cho rằng, thứ mang về mới là của mình sao?”.
Lí Liên Kiệt nói: “Có một câu chuyện như thế này. Tôi có một chiếc đồng hồ, là bạn tôi tặng sinh nhật, vô cùng quý giá. Thường thì những món quà chúng ta đã tặng đi rồi sẽ không còn nhớ tới nữa. Chiếc đồng hồ này tôi đeo mười năm rồi, mỗi lần đeo chiếc đồng hồ này tôi lại nhớ đến người bạn ấy. Đồng hồ đeo trên người tôi, nhưng kết quả vẫn của anh ấy”.
Lí Liên Kiệt nói tiếp: “Cho đi mới là của bạn! Thứ giữ trên người bạn, chỉ là tạm thời bảo quản, cuối cùng khi bạn nằm xuống, cho dù bạn có muốn cho hay không thì đều phải bỏ lại chúng”.
Đúng như Lí Liên Kiệt đã nói, […] nếu không biết tài sản kiếm được là để có thể cho đi nhiều hơn, thì cho dù chúng ta đeo vàng đầy người thì cũng như không có gì. Bởi vì, chúng ta không làm chính mình, chỉ đang làm nô lệ cho công thức gen. Cái tôi thật sự là cái tôi có thể cho đi. Cho dù thứ cho người khác là tiền bạc hay nụ cười và sự quan tâm, cho dù chúng ta cho đi bao nhiêu, chỉ cần chúng ta có thể cho đi, đó chính là đang làm cái tôi thật sự.
Giá trị của chúng ta chính là ở bản thân chúng ta, niềm vui của chúng ta cũng vậy. Bản thân bạn chính là bạn bạn lúc này, hãy thử nghĩ xem hiện tại, có thể đem cho người khác điều gì, bạn sẽ hiểu mình đang làm cái tôi thật sự hay nô lệ của gen. Tìm lại cái tôi đã mất, còn phải phát hiện: “Cái tôi có nghĩa là có thể cho đi”.
(Tìm lại cái tôi đã mất – Trinh Chí Lương)
Câu 1: Văn bản trên sử dụng phương thưc biểu đạt chính nào?
Câu 2: “Nô lệ của công nghệ gen” có thể hiểu như thế nào? Theo tác giả, khi nào ta là “nô lệ cho công thức gen?”.
Câu 3: Anh/Chị có đồng tình vời quan điểm “thứ cho đi mới là của bạn”.
Câu 4: Theo anh/chị, thứ quý giá nhất mà ta có thể cho đi trong cuộc đời này là gì?

in progress 0
Madelyn 2 tuần 2021-07-08T17:51:23+00:00 1 Answers 3 views 0

Answers ( )

    0
    2021-07-08T17:52:34+00:00

    Câu 1 : PTBĐ chính : Nghị luận.

    Câu 2 :  

    +“Nô lệ của công nghệ gen” có thể hiểu là không làm chính mình, chỉ đang làm nô lệ cho công thức gen, lặp đi lặp lại.

    + Theo tác giả, khi ta là “nô lệ cho công thức gen là khi ta không làm chính mình , không cho đi hay quan tâm bất cứ gì.

    Câu 3 : Theo em, “thứ cho đi mới là của bạn” em đồng tình với quan điểm ấy . Vì khi ta cho đi sẽ nhận được tình thương, khi ta cho đi những người khác cũng sẽ nhận được tấm lòng của bạn, từ đó ta sẽ cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc và ngược lại nếu ta cứ giữ cho mình thì ta sẽ không nhận được sự quan tâm, tình cảm của mọi người dành cho ta,..

    Câu 4 : Thứ quý giá nhất mà ta có thể cho đi trong cuộc đời này là sự cảm thông, tình yêu thương bởi vì những thứ ấy tuy giản dị, xuất phát từ trong chính trái tim mỗi con người nhưng lại có một ý nghĩa vô cùng to lớn và rất quan trọng trong cuộc sống, nó giúp gắn kết tình cảm của con người lại với nhau, giúp chon người gần gũi, tạo nên nhiều kỉ niệm và tình yêu thương đẹp đẽ trong cuộc đời mỗi người. 

Leave an answer

Browse

35:5x4+1-9:3 = ? ( )