Viết một đoạn văn (khoảng 12 câu) theo cách diễn dịch làm rõ vẻ đẹp của nhân vật Phương Định được thể hiện trong tình huống phá bom trên cao điểm. Tro

Question

Viết một đoạn văn (khoảng 12 câu) theo cách diễn dịch làm rõ vẻ đẹp của nhân vật Phương Định được thể hiện trong tình huống phá bom trên cao điểm. Trong đoạn văn có sử dụng thành phần phụ chú và phép lặp (Gạch chân dưới từ ngữ làm thành phần phụ chú và phép lặp)

in progress 0
Arianna 2 tháng 2021-07-27T08:35:47+00:00 2 Answers 10 views 0

Answers ( )

    0
    2021-07-27T08:37:21+00:00

            Diễn biến tâm lí của Phương Định trong một lần phá bom đã được Lê Minh Khuê khắc họa thật rõ nét qua văn bản “Nhưng ngôi sao xa xôi”. Trong khung cảnh và không khí chưa đầy sự căng thẳng vắng lặng đến phát sợ, cây cối xơ xác,đất nóng. Khói đen vật vờ từng cụm trong không trung, che đi những gì từ xa. Không cần tô vẽ, với những hình ảnh của hung thần chiến tranh đã đủ gây ấn tượng về chiến trường ác liệt, nơi hằng ngày Phương Định cùng với những người đồng đội của mình phải sống và chiến đấu, làm nhiệm vụ. Trong không khí căng thẳng và vắng lặng đến rợn người, nhưng rồi một cảm giác bỗng đến với cô làm cô không sợ nữa : “tôi đến gần quả bom . Cảm thấy ánh mắt các chiến sĩ dõi theo mình, tôi không sợ nữa. Tôi sẽ không đi khom. Các anh ấy không thích cái kiểu đi khom khi có thể cứ đàng hoàng mà bước tới”. Lòng dũng cảm của cô như được kích thích bởi sự tự trọng, chính tình đồng đội đã khiến cô vững tâm hơn, yên tâm hơn về công việc nguy hiểm mà mình đang và sẽ phải đối mặt ở phía trước.Và khi đã ở bên quả bom, kề sát với cái chết  có thể đến tức khắc, từng cảm giác của cô như cũng trở nên sắc nhọn hơn và căng như dây đàn : “ thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người(cảm giác có phần hơi sợ) cứa vào da thịt tôi, tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí ! Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành”. Cô phải nhanh hơn, mạnh hơn nó, không được phép chậm chễ một giây, thật đáng sợ cái công việc chọc giận Thần Chết, ai dám chắc là quả bom sẽ nổ lúc nào. Thế mà cô vẫn không sợ, không bỏ cuộc và thực hiện nhiệm vụ cho đến thao tác cuối cùng. Xong nhiệm vụ, Phương Định chạy tới chỗ ẩn nấp, hồi hộp chờ đợi, lo lắng, “tim đập không rõ”, thần kinh căng thẳng cao độ. Cô có nghĩ đến cái chết, nhưng đó là “một cái chết mờ nhạt, không cụ thể”; tâm trí Phương Định chỉ còn băn khoăn việc “liệu mìn có nổ, bom có nổ không ? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai”. Cô không ngần ngại hi sinh, cái công việc khủng khiếp bóp nghẹt trái tim này đâu chỉ diễn ra hôm nay, những nguy hiểm không kể xiết ấy diễn ra từng ngày, trở thành một điều quen thuộc.: “Quen rồi. Một ngày chúng tôi phá bom đến năm lần”. Cô chỉ sợ đường không thông, không hoàn thành nhiệm vụ. Rồi khi bom nổ – một thứ tiếng kì quái váng óc – ngực nhói, mắt cay, cô vẫn phủi áo và chạy xuống ngay nơi nổ.
    Phép lặp: Phương Định 
    Thành phần phụ chú: cái gạch chân còn lại 
     ĐÁNH GIÁ GIÚP MÌNH NHA 

    0
    2021-07-27T08:37:21+00:00

    Phương Địnhnhân vật chính của truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi đã được Lê Minh Khuê khắc họa với những vẻ đẹp rực sáng trong tình huống phá bom trên cao điểm. Là một trong ba cô gái làm nhiệm vụ phá bom trên tuyến đường Trường Sơn với bao nguy hiểm, Phương ĐỊnh vẫn gan dạ, dũng cảm. Cô gái Hà Nội ấy đã sống trong những gian khó, thiếu thốn nơi chiến trường nhưng tất cả gian khó càng làm ngời sáng cái đẹp nơi cô. Tình huống phá bom xuất hiện giữa truyện ngắn và là nguồn nước mát lành như thỏa cơn khát của bạn đọc. HÌnh ảnh cô hiện lên trước hết với một bản lĩnh kiên cường. Cô “không đi khom” dù lo sợ. Ngay cả hoàn cảnh ngặt ngèo, nhưng khi nghĩ về cái nhìn của các đồng chí, cô không cho phép mình sợ hãi. Không chỉ bản lĩnh, lí tưởng cống hiến, lí tưởng sống đã  thôi thúc bước chân của cô và thôi thúc cô hành động. Dầu cho “tim đập, mồ hôi túa”, cô vẫn bình tĩnh từng chút một chiến đấu với quả bom lì lợm. Chi tiết “thỉnh thoảng lưỡi xẻng chạm vào quả bom. Một tiếng động sắc đến gai người cứa vào da thịt tôi, tôi rùng mình và bỗng thấy tại sao mình làm quá chậm. Nhanh lên một tí ! Vỏ quả bom nóng. Một dấu hiệu chẳng lành” khiến ta hiểu ra sự can đảm của cô. Cô suy xét mọi thứ trong tâm thế khẩn trương. Một loạt những câu cầu khiến được đưa ra như thúc giục, như để trấn an chính mình trong nội tâm Phương Định làm bạn đọc cũng hồi hộp, cũng lo lắng. Ngay cả khi nghĩ về Thần Chết, nghĩ về mất mát, cô vẫn bình tĩnh và thật hiên ngang. Còn gì đẹp hơn ánh lửa của niềm tin nơi cô? Chỉ có một suy nghĩ mãi ẩn hiện trong tâm trí cô lúc này: “liệu mìn có nổ, bom có nổ không ? Không thì làm cách nào để châm mìn lần thứ hai”. Cô cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, cố gắng hết mình để trách nhiệm với tổ quốc. Một cô gái bé nhỏ nhưng đã làm nhiều điều phi thường! Ngòi bút của Lê Minh Khuê vô cùng thành công khi xây dựng một tình huống truyện độc đáo, khai thác hiệu quả ngôn ngữ tối đa, sử dụng, chọn lựa hình ảnh giàu sức biểu cảm để làm ngời sáng vẻ đẹp của Phương Định, của những cô gái thanh niên xung phong.

    Phép lặp: gạch chân

    Phụ chú: in đậm

Leave an answer

Browse

35:5x4+1-9:3 = ? ( )