Bài tập 1. Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:
– “Bẩm Trời, cảnh con thực nghèo khó
Trần gian thước đất cũng không có
Nhờ Trời năm xưa học ít nhiều
Vốn liếng còn một bụng văn đó.
Giấy người mực người thuê người in
Mướn cửa hàng người bán phường phố.
Văn chương hạ giới rẻ như bèo
Kiếm được đồng lãi thực rất khó.
Kiếm được thời ít, tiêu thời nhiều
Làm mãi quanh năm chẳng đủ tiêu.
Lo ăn lo mặc hết ngày tháng
Học ngày một kém tuổi ngày cao
Sức trong non yếu ngoài chen rấp
Một cây che chống bốn năm chiều.
Trời lại sai con việc nặng quá
Biết làm có được mà dám theo”.
1. Nêu ý chính của đoạn thơ trên?
2. Xác định biện pháp tu từ (về từ) trong câu thơ Văn chương hạ giới rẻ
như bèo ? Nêu hiệu quả nghệ thuật của biện pháp tu từ đó ?
3. Cảm hứng chính trong văn bản trên là cảm hứng lãng mạn hay cảm
hứng hiện thực ? Nêu hiệu quả nghệ thuật của việc sử dụng cảm hứng đó của
nhà thơ ?
Bài tập 2: Viết đoạn văn ngắn ( 5 đến 7 dòng) bày tỏ suy nghĩ về nghề văn
trong cuộc sống hôm nay.
Mong mng giúp e với ạ!

Câu 1:
Nội dung chính của đoạn thơ là bức tranh hiện thực về chính cuộc đời của tác giả, nhiều nhà văn khác. Họ là những nhà văn tài hoa nhưng phải chịu cuộc sống cơ cực dưới chế độ cũ.
Câu 2:
Hình ảnh so sánh Văn chương hạ giới rẻ như bèo đã so sánh văn chương ở xã hội cũ giống với bèo vô giá trị. Hình ảnh này có tác dụng là tái hiện được chân thực hiện thực của sự coi thường, rẻ rúng, không trọng dụng người tài của xã hội cũ ngày xưa. Hậu quả là làm tác phẩm văn chương bị coi như bèo chẳng có giá trị gì.
Câu 3:
Cảm hứng chính trong văn bản trên là cảm hứng hiện thực
hiệu quả nghệ thuật của việc sử dụng cảm hứng đó của nhà thơ là giúp cho người đọc cảm nhận sâu sắc hơn, thấu hiểu hơn về văn chương
BT 2
Ngày xưa thì nghề văn rất được coi trọng nhưng bây giờ nó không còn giữ nguyên giá trị bản đầu. Bây giờ, thì còn người có xu hướng coi trọng trí tuệ hơn là cảm xúc. Người ta chú trọng cho việc phát triển,chế tạo các máy móc, thiết bị hiện đại. Nghề văn giờ đây đã bị phai mờ, giá trị đồng tiền quá lớn, có tiền nên họ cần gì phải viết. Văn chương không phải là để chúng ta giàu có mà là để chúng ta biết đạo lí, biết cách giao tiếp sao cho phải. Rồi đến một ngày, trong cái lặng thinh của suy nghĩ, ta nhìn về và soi bóng quá khứ và nhận ra ý nghĩa của văn chương. Thật đáng tiếc khi họ lại lãng quên thứ mà ta đã từng coi trọng!