câu 1 sưu tầm và chép lại một số đoạn văn câu thơ hay về mùa xuân câu 2 viết một đoạn văn diễn tả cảm xúc của em về một mùa trong năm ở quê hương hay

By Raelynn

câu 1 sưu tầm và chép lại một số đoạn văn câu thơ hay về mùa xuân
câu 2 viết một đoạn văn diễn tả cảm xúc của em về một mùa trong năm ở quê hương hay nơi mình đang sống
câu 3 Viết bài văn biểu cảm: Phát biểu cảm nghĩ về con người, sự vật
ai mà nhanh nhất hay nhất là câu tlhn nhé và cám ơn luôn
riêng câu 3 là viết dài nhé

0 bình luận về “câu 1 sưu tầm và chép lại một số đoạn văn câu thơ hay về mùa xuân câu 2 viết một đoạn văn diễn tả cảm xúc của em về một mùa trong năm ở quê hương hay”

  1. 1>

    Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay 
    Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy 

    Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ 
    Mẹ bảo: “Thôn Ðoài hát tối nay” 

    Lòng thấy giăng tơ một mối tình 
    Em ngừng thoi lại giữa tay xinh 
    Hình như hai má em bừng đỏ 
    Có lẽ là em nghĩ đến anh

    2>

    Thiên nhiên với bốn mùa luân chuyển trong một năm, cảnh vật như khoác lên mình những tấm áo nhiều sắc màu. Nếu mùa hạ là màu xanh tươi của cỏ cây, mùa thu là màu vàng của sắc lá trải ngập khắp con đường, mùa đông là cái lạnh của gió heo may ùa về thì mùa xuân là mùa của thiên nhiên như bừng tỉnh giấc sau một giấc ngủ đông dài. Xuân sang, những mầm lá non trỗi dậy trên những cành cây khẳng khiu. Tiếng chim non ríu rít gọi đàn, gọi hơi ấm mùa xuân về với  muôn loài. Phiên chợ ngày tết như đông đúc hơn, các bà các chị với những gánh hàng hoa rực rỡ sắc màu, những cuộc lá dong được chau chuốt cẩn thận để làm ra những chiếc bánh chưng thắm đượm sắc xanh dâng lên bàn thờ tổ tiên. Ở góc chợ là ông đồ lặng lẽ bên tờ giấy đỏ với những nét chữ tài hoa viết lên những điều cầu chúc may mắn cho người xin chữ. Xuân trong tôi là vậy, náo nức đến lạ thường. Sau này dù có đi xa, mùa xuân  trong tôi vẫn tràn ngập sắc hoa với những ngày cả gia đình đoàn tụ, ấm ấp yêu thương bên mâm cơm ngày tết.

    3>

    Mọi người chúng ta ai cũng được sinh ra và lớn lên trong vòng tay âu yếm của mẹ hiền. Vẫn biết bên mình có biết bao nhiêu người thân yêu – đến trường ta có bạn bè thân thương, có ngôi trường thương mến, có thầy cô kính yêu hằng ngày vỗ về, dạy dỗ nhưng chắc chắn có ai không cảm nhận được tình yêu thương đầy ắp, nồng ấm của người mẹ hiền đi theo ta đến suốt cuộc đời là cao cả nhất.

    Tình yêu đó cứ lớn dần theo năm tháng, đến bây giờ khi bước chân vào trường trung học cơ sở ta mới phần nào hiểu được tình yêu thiêng liêng của mẹ. Một sớm mai thức dậy, ta đã cảm nhận được bàn tay mẹ hiền ôm ấp đêm qua, giờ đây lại chuẩn bị nắm cơm buổi sáng trước lúc ta đến trường. Khi ta vào lớp, bàn tay mẹ lại tần tảo nắng mưa ngoài nương rẫy lo cho ta buổi cơm thường nhật, từng mảnh áo ấm trong những tiết trời lập đông. Cứ thế, tình mẫu tử luôn hiện hữu, cứ mãi chở che, mơn trớn, vỗ về, yêu thương, trìu mến trên mỗi nẻo đường con đến lớp.

    Tình mẹ tràn đầy như mặt nước hồ thu buổi sớm mà vẫn chân chất, mộc mạc, gần gũi tinh tươm tựa trang giấy học trò. Có lẽ khi con người còn chưa biết mặt chữ thì tình mẫu tử đã thể hiện đủ đầy, lung linh như ánh trăng rằm trong những câu ca dân gian xưa. Nay trên tất cả các phương tiện trao đổi thông tin, nghệ thuật, hình ảnh người mẹ lại càng được tôn vinh hơn nhưng chắc vẫn chưa bao giờ đủ để nói lên sự hy sinh và tình yêu người mẹ dành cho ta.

    Từ tấm bé, khi biết cảm nhận cuộc đời, tình mẹ luôn dần lớn lên bên con theo năm tháng: “Ầu ơ … ví dầu cầu ván đóng đinh, Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi, Khó đi mẹ dắt con đi”. Câu hát ru con bất ngờ của nhà ai hàng xóm trong đêm sâu quạnh quẽ của miền quê có lẽ cũng đủ đưa ta theo nguồn yêu thương của tình mẹ bao la. Tình mẹ thể hiện mọi nơi trên trái đất này với bất kỳ không gian nào. Một sớm mai trong bài giảng của thầy ở lớp, vẫn còn nhớ như in câu hò đầm ấm, du dương mà mênh mông tình mẫu tử: “Hò ơ! Mẹ già như chuối chín cây, Gió lay mẹ rụng… gió lay mẹ rụng … con phải mồ côi”.

    Có một đêm tôi bị sốt, mẹ chẳng thể yên giấc. Bàn tay mẹ nhẹ nhàng sờ trán thăm khám nhiệt độ, đắp chăn, tất tả lo thuốc men. Cơn sốt của con đã là cơn lửa đốt lòng mẹ. Cơn ho của con chắc đã làm khuôn mặt mẹ thêm hằn những vết chân chim.

    Hình ảnh người mẹ luôn bên đời ấm áp, mãi hy sinh, chở che. Cất tiếng khóc đầu tiên chào đời là ta đã nằm trọn trong tình yêu thương đó. Từng bước đi chập chững trước tiên, mẹ là người đã cầm tay tôi dắt đi từng bước một. Giờ đây, khi ngồi trên ghế nhà trường với những trang sách mới thơm tho, tôi lại nhớ đến sự vất vả của mẹ. Còn nhớ như in những lúc học bài khuya, mẹ vẫn thức cùng tôi và ngồi bên may vá, khâu lại từng chiếc khuy, đắp bạ từng mảnh vải áo đã sờn. Khi tôi mắc lỗi, sau cái nhìn nghiêm khắc của mẹ, nhưng rồi vẫn nhận được sự vỗ về bằng những lời khuyên mộc mạc, chân tình nhưng lắng sâu nỗi bao dung. Mỗi lần như vậy, tôi như lớn thêm lên, cứng cáp hơn lên và tự hứa với lòng sẽ không bao giờ phạm lỗi.

    Cuộc đời mẹ là cả một đời mãi hy sinh, tình yêu của mẹ mênh mông như trời biển vẫn như câu ca dao xưa đó thôi: “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, và nước trong nguồn vẫn luôn chảy mãi như để tình mẹ luôn tồn tại vĩnh hằng.

    Tình mẹ thật bao la. Còn tôi chỉ là đứa bé thích luôn được nằm trong vòng tay âu yếm, trìu mến của mẹ, của gia đình. Tôi nguyện sẽ gắng học thật tốt để rèn luyện bản thân con nên người, góp một phần nhỏ bé cho xã hội, đem lại nguồn vui, niềm hy vọng cho mẹ, cho gia đình thương yêu của mình.

    Trả lời

Viết một bình luận