0 bình luận về “hãy kể một câu chuyện về một người đầy nghị lực”
Ở con hẻm nhỏ 24/106 thuộc khu phố 5,phường 3,quận Bình Thạnh,nơi gia đình em cư ngụ, ai cũng biết hoàn cảnh khó khăn của gia đình bạn Đức.
Đức học cùng lớp với em. Bạn ấy theo bố mẹ vào Quảng Ngãi kiếm sống đã được 3 năm. Ngày ngày ,bố Đức đi làm thợ xây, mẹ buôn gánh bán bưng, kiếm tiền nuôi bốn đứa con. Đức là con trai lớn nên sớm biết mình phải có trách nhiệm đỡ đần cha mẹ.
Sáu người sống trong căn phòng thuê chỉ rộng độ hơn chục mét vuông. Đồ đạc trong nhà chẳng có gì đáng giá, nhưng nhìn vào, người ngoài sẽ thấy sự ngăn nắp, sạch sẽ của chủ nhân. Buổi sáng, Đức dậy sớm phụ mẹ nấu bữa sáng cho cả nhà. Sau đó, mẹ gánh rau đi chợ, bố đi làm và Đức đi học.Mấy lần em hỏi Đức là sao bận rộn như thế mà vẫn học giỏi thì bạn ấy chỉ cười hiền lành :”Mình thương ba mẹ lắm! “
Ba năm liền, Đức đều đạt danh hiệu học sinh xuất sắc. Điều ấy khiến cho ba mẹ bạn ấy rất tự hào với bà con lối xóm. Tối nào nhà Đức cũng đông “khách “.Đó là đám trẻ con gần đấy sang nhà anh Đức nhờ chỉ bài tập. Đức ân cần chỉ bảo, chẳng tiếc thời gian. Vì thế bạn ấy được nhiều người quý mến.
Chưa bao giờ em nghe Đức than vãn về hoàn cảnh khó khăn của gia đình mình. Đến lớp, Đức vẫn hòa đồng với các bạn, không hề mặc cảm Điều mà em thấy rõ nhất ở Đức là ở sự chăm chỉ, siêng năng cả trong học tập và trong sinh hoạt. Đức mang lại niềm vui cho mọi người qua những lời nói, việc làm bình thường hằng ngày.
Một hôm, trên đường đi học về, thấy một bà cụ già muốn qua đường, Đức bảo em:”Chúng mình giúp bà cụ đi !”.Sang đến bên kia, bà cụ cảm ơn, Đức lễ phép đáp:”Thưa bà,không có chi!Chúng cháu chào bà ạ!”.Sau đó, Đức khẽ nói :Nhìn bà cụ, mình nhớ bà ngoại ở ngoài quê quá! “.Em hiểu tình cảm của bạn ấy dành cho người thân thật là sâu nặng.
Tuy cùng tuổi, cùng học với nhau mà sao em thấy Đức “lớn ” hơn mình nhiều lắm! Mẹ em thường nhắc :”Con chẳng phải học ai đâu xa,cứ noi theo bạn Đức ấy. Chăm ngoan, học giỏi như Đức là mẹ vui rồi. Được như Đức, chắc em phải cố gắng nhiều!
Ở con hẻm nhỏ 24/106 thuộc khu phố 5,phường 3,quận Bình Thạnh,nơi gia đình em cư ngụ, ai cũng biết hoàn cảnh khó khăn của gia đình bạn Đức.
Đức học cùng lớp với em. Bạn ấy theo bố mẹ vào Quảng Ngãi kiếm sống đã được 3 năm. Ngày ngày ,bố Đức đi làm thợ xây, mẹ buôn gánh bán bưng, kiếm tiền nuôi bốn đứa con. Đức là con trai lớn nên sớm biết mình phải có trách nhiệm đỡ đần cha mẹ.
Sáu người sống trong căn phòng thuê chỉ rộng độ hơn chục mét vuông. Đồ đạc trong nhà chẳng có gì đáng giá, nhưng nhìn vào, người ngoài sẽ thấy sự ngăn nắp, sạch sẽ của chủ nhân. Buổi sáng, Đức dậy sớm phụ mẹ nấu bữa sáng cho cả nhà. Sau đó, mẹ gánh rau đi chợ, bố đi làm và Đức đi học.Mấy lần em hỏi Đức là sao bận rộn như thế mà vẫn học giỏi thì bạn ấy chỉ cười hiền lành :”Mình thương ba mẹ lắm! “
Ba năm liền, Đức đều đạt danh hiệu học sinh xuất sắc. Điều ấy khiến cho ba mẹ bạn ấy rất tự hào với bà con lối xóm. Tối nào nhà Đức cũng đông “khách “.Đó là đám trẻ con gần đấy sang nhà anh Đức nhờ chỉ bài tập. Đức ân cần chỉ bảo, chẳng tiếc thời gian. Vì thế bạn ấy được nhiều người quý mến.
Chưa bao giờ em nghe Đức than vãn về hoàn cảnh khó khăn của gia đình mình. Đến lớp, Đức vẫn hòa đồng với các bạn, không hề mặc cảm Điều mà em thấy rõ nhất ở Đức là ở sự chăm chỉ, siêng năng cả trong học tập và trong sinh hoạt. Đức mang lại niềm vui cho mọi người qua những lời nói, việc làm bình thường hằng ngày.
Một hôm, trên đường đi học về, thấy một bà cụ già muốn qua đường, Đức bảo em:”Chúng mình giúp bà cụ đi !”.Sang đến bên kia, bà cụ cảm ơn, Đức lễ phép đáp:”Thưa bà,không có chi!Chúng cháu chào bà ạ!”.Sau đó, Đức khẽ nói :Nhìn bà cụ, mình nhớ bà ngoại ở ngoài quê quá! “.Em hiểu tình cảm của bạn ấy dành cho người thân thật là sâu nặng.
Tuy cùng tuổi, cùng học với nhau mà sao em thấy Đức “lớn ” hơn mình nhiều lắm! Mẹ em thường nhắc :”Con chẳng phải học ai đâu xa,cứ noi theo bạn Đức ấy. Chăm ngoan, học giỏi như Đức là mẹ vui rồi. Được như Đức, chắc em phải cố gắng nhiều!